Tấm Cám

Ngày xửa ngày xưa, có hai bà mẹ cùng cha khác mẹ. Người chị tên là Tấm còn em là Cám. Bà bầu của Tấm đã không còn từ sớm, còn cha cũng qua đời tiếp đến mấy năm. Để lại Tấm sinh sống với dì ghẻ là mẹ Cám.


Bà bà mẹ kế vô cùng ác nghiệt và độc ác. Bà ta bắt Tấm cần làm không còn những các bước nặng nhọc vào nhà. Ngược lại, Cám lại cực kì được chiều chuộng, không hẳn làm bất kể việc gì.

Bạn đang xem: Tấm cám



*

Một hôm, bà mẹ đưa đến hai chị em, mọi cá nhân một chiếc giỏ để ra đồng xúc tép cùng hứa rằng: “Nếu đứa làm sao bắt được đầy giỏ tép thì sẽ được thưởng một cái yếm đỏ”. Nghe lời của mẹ, Tấm cần mẫn siêng năng nên chẳng mấy chốc mà đã được một giỏ đầy vừa cá vừa tép. Còn Cám thì mải chơi, đi dạo hết từ bỏ ruộng nọ sang trọng ruộng kia, hái hoa bắt bướm đề nghị mãi mà chẳng bắt được gì.

Thấy Tấm sẽ bắt được một giỏ đầy, Cám bảo chị:

- Chị Tấm ơi, chị Tấm! Đầu chị lấm, chị hụp mang lại sâu, kẻo về bà bầu mắng.

Nghe Cám nói vậy, Tấm tin là thật đề xuất liền xuống ao rửa mặt rửa mang lại sạch. Nhân thời cơ đó, Cám tức thì trút không còn tép của Tấm vào giỏ của chính mình rồi chạy nhanh về nhà. Khi lên bờ thấy chỉ với lại loại giỏ trống trơn, Tấm ngồi xuống với bưng phương diện khóc. Nghe thấy tiếng khóc của Tấm, ông Bụt hiện lên và hỏi:

- vì sao con khóc?

Tấm rước hết sự tình nhắc lại đến Bụt nghe. Nghe xong, Bụt bảo rằng:

- Thôi bé hãy nín đi! Bây giờ, con hãy thử nhìn vào giỏ xem còn tồn tại gì nữa không?

Tấm liền chú ý vào giỏ và phát chỉ ra trong giỏ còn sót lại một bé cá bống. Bụt lại chứa lời tiếp:

- con hãy đem nhỏ cá bống ấy về rồi thả nuôi vào giếng. Từng bữa con chừa lại một đĩa cơm cho bống ăn. Mỗi lần cho ăn, bé nhớ hotline thế này:


Bống bống, bang bang

Lên ăn cơm quà cơm bội nghĩa nhà ta

Chớ ăn uống cơm hẩm cháo hoa công ty người

Nói kết thúc thì Bụt trở nên mất. Cố gắng là từ bỏ đó, nghe theo lời khuyên của Bụt, Tấm thả cá bống xuống giếng và cho ăn hằng ngày. Mỗi khi nghe tới tiếng Tấm gọi, bống liền bơi lội lên khía cạnh nước và nạp năng lượng những hạt cơm của Tấm ném xuống. Chẳng mấy chốc mà lại bống lớn nhanh như thổi.

Ngày nào thì cũng thấy Tấm cứ sau bữa ăn đều sở hữu cơm ra giếng buộc phải mụ mẹ ghẻ sinh nghi đề nghị bảo Cám đi rình. Cám sau khi nghe thấy Tấm call bống thì nhắc lại không còn cho bà bầu nghe. Buổi tối hôm ấy, mụ dì ghẻ và lắng đọng bảo cùng với Tấm rằng:

- nhỏ ơi con! thôn đã ban đầu cấm đồng rồi đấy. Mai con đi chăn trâu, đề xuất chăn đồng xa, chớ chăn đồng nhà, buôn bản bắt mất trâu.

Nghe theo lời dặn, ngày ngày sau Tấm gửi trâu đi ăn uống thật xa. Ở nhà, bà bầu con Cám đem cơm ra giếng và hotline bống lên ăn y như Tấm gọi. Lúc bống vừa ngoi lên khía cạnh nước, chị em con Cám tức thì bắt mang bống rồi đem đến nhà có tác dụng thịt.

Đến chiều sau khoản thời gian dắt trâu về, Tấm ăn chấm dứt vẫn mang dĩa cơm để bỏ ra giếng nhưng gọi mãi không thấy bống ngoi lên như đa số khi. Cuối cùng, chỉ thấy viên máu nổi lên trên mặt nước. Thấy vậy, Tấm lại òa lên khóc nức nở. Bụt lại hiện lên cùng hỏi:

- Con làm sao lại khóc?

Tấm rước sự tình kể lại. Nghe xong, Bụt bảo:

- Cá bống đã biết thành người ta nạp năng lượng thịt mất rồi. Thôi, nhỏ đừng khóc nữa! Về nhà, bé nhặt xương cá, bỏ vô bốn loại lọ rồi lấy chôn xuống dưới tư chân giường con nằm.

Tấm quay trở lại và đi tìm xương bống theo lời Bụt. Dẫu vậy tìm khắp các nơi nhưng không thấy đâu cả. Bỗng nhiên con gà chỗ nào chạy ra với bảo Tấm:

- viên ta viên tác! mang lại ta nuốm thóc, ta bới xương cho!

Sau lúc được Tấm ném thóc cho, con gà chạy vào bếp bới một lúc thì thấy xương ngay. Tấm nhặt lấy, cho vô lọ với đem chôn dưới chân giường giống hệt như lời Bụt dặn.

Không thọ sau đó, nhà vua mở hội vào mấy tối ngày. Già trẻ, trai gái số đông xúng xính áo xống mới phấn khởi đi coi hội. Hai bà mẹ con Cám cũng tìm sửa áo xống đẹp nhằm đi trẩy hội. Tấm xin được đi thuộc thì mụ mẹ ghẻ nguýt lâu năm rồi lấy một đấu gạo pha trộn với một đấu thóc, bảo Tấm:

- lúc nào nhặt được riêng gạo cùng thóc ra hai đấu thì mới được đi xem hội.

Nói xong, hai bà mẹ con Cám lên lối đi hội. Cảm thấy tủi thân, Tấm khóc nức nở. Bụt lại hiện lên và hỏi:

- làm thế nào con khóc?

Tấm chỉ vào mẫu thúng và thưa cùng với Bụt:

- Dì bắt con đề nghị nhặt riêng biệt thóc ra thóc, gạo ra gạo rồi bắt đầu được đi coi hội. Nhưng mà lúc nhỏ nhặt xong xuôi thì hội đã tan rồi, không còn điều gì mà coi nữa ạ.

Bụt nghe xong xuôi thì liền sai một đàn chim sẻ xuống sảnh nhặt thóc và gạo giúp Tấm, có một loáng là xong. Tuy vậy tấm lại nức nở khóc vì không tồn tại quần áo đẹp để đi hội. Bụt lại bảo rằng:

- bé hãy đào những chiếc lọ xương bống đang chôn ngày trước lên thì sẽ có được đủ đồ vật cho bé trẩy hội.

Tấm vâng lời và đào các lọ lên. Lọ thứ nhất mở ra là một trong những bộ đầm áo giỏi đẹp, lọ vật dụng hai là 1 trong những đôi hài thêu, lọ thứ ba là một trong những con ngựa nhỏ dại xíu, tuy vậy khi vừa để xuống đất, con ngựa bỗng chốc biến thành ngựa thật. Lọ sau cùng là một yên cưng cửng vững chắc. Tấm vui mừng không xiết, lập cập thay đồ rồi khởi hành vào kinh.

Ngựa phóng một chốc đã đến kinh đô. Vậy nhưng, lúc đi qua 1 cây mong đá, Tấm lỡ tiến công rơi một dòng hài xuống nước, ko làm biện pháp nào lấy lên được.

Khi đoàn trong phòng vua trải qua cầu, hai nhỏ voi đứng vị trí số 1 đoàn lại kêu rống lên và nhất định không chịu đựng đi tiếp. Thấy lạ, vua bèn sai quân quân nhân xuống dưới xem xét. Sau một hồi, chúng ta mò được một cái hài thêu. Nhà vua nhìn nghía mẫu hài tận tường rồi hạ lệnh thông báo tất cả lũ bà con gái đi trẩy hội ướm thử, trường hợp ai đi vừa chiếc hài này thì vua vẫn lấy làm cho vợ.

Vậy là những bà, những cô chen nhau mang đến chỗ thử giày làm cho đám hội càng thêm náo nhiệt. Tuy thế chẳng ai đi vừa cả. Bà mẹ con Cám cũng qua thử nhưng mà không được. Thấy Tấm cũng đến, Cám nói cùng với mẹ:

- chị em ơi, ai như chị Tấm cũng đi test hài kìa!

Mụ mẹ kế tỏ ý khinh thường nói:

- Chuông khánh còn chẳng ăn uống ai, nữa là miếng chĩnh vứt không tính bờ tre!

Thế tuy nhiên khi Tấm để chân vào hài thì vừa như in. Công ty vua vô cùng vui vẻ và mau lẹ rước phái nữ vào cung.

Xem thêm:

Mặc mặc dù sống trong hoàng cung rất vui miệng nhưng Tấm vẫn không bao giờ quên ngày giỗ cha. Tới ngày giỗ cha, phái nữ xin phép vua trở về nhà. Vốn vẫn đố tránh với cuộc sống đời thường an thong dong của Tấm, nay thấy Tấm về thì chị em con Cám lại bùng lên lòng ghen tuông ghét, bày mưu giết thịt Tấm.

Mụ dì ghẻ bảo Tấm:

- trước đây con thân quen trèo cau, con hãy trèo lên xé rước một phòng cau nhằm cúng bố.

Tấm vâng lời trèo lên cây cau, mụ dì ghẻ ở dưới thay dao đốn gốc. Thấy cây rung chuyển, Tấm hỏi :

- Dì làm cái gi dưới gốc nắm ?

- nơi bắt đầu cau lắm kiến, dì đuổi kiến cho nó ngoài lên đốt con.

Cây cau sẽ đổ, Tấm vấp ngã xuống ao chết. Mụ mẹ ghẻ cho nhỏ mình mặc áo quần của Tấm vào cung, giả dối với vua rằng Tấm không may bị rơi xuống ao bị tiêu diệt đuối, nay đưa em vào để nuốm chị. Nhà vua vô cùng giận dữ nhưng ko nói lời nào.

Tấm chết thì hòa thành chim quà Anh, bay đến vườn thượng uyển. Một lần Cám sẽ giặt áo đến vua, chim ngay lập tức đậu trên cây cỏ và hót:

“Giặt áo chồng tao thì giặt mang đến sạch

Phơi áo ck tao phơi lao phơi sào

Chớ phơi bờ rào rách áo ck tao”

Rồi chim vàng Anh lại cất cánh vào cung vua hót líu lo siêu vui tai. Vua đi đâu, chim bay đến đó. Đang cơ hội nhớ nhung Tấm ko nguôi, thấy chim bịn rịn theo mình, vua bảo:

- Vàng ảnh vàng anh, có phải vk anh, đưa vào tay áo

Thấy thế, chim xoàn Anh cất cánh lại rúc vào tay áo ở trong nhà vua. Từ bỏ đó, vua chỉ mải mê yêu quý Vàng Anh, còn sai làm một chiếc lồng bởi vàng đến chim. Cám tức về tối về méc nhau mẹ. Mụ mẹ ghẻ bảo Cám bắt chim làm thịt rồi lấy nguyên nhân nói dối vua. Thực hiện theo lời mẹ, Cám làm cho thịt chim nhân thời điểm vua đi vắng ngắt rồi đem lông chim chôn ở bên cạnh vườn.

Nơi chôn lông chim rubi Anh lại mọc ra hai cây xoan đào, cành cây xum xuê, đẹp mắt rợp bóng bắt buộc nhà vua sai quân nhân mắc võng ở kia nằm chơi. Ngày làm sao vua cũng ra nằm hóng mát ở hai cây xoan đào.

Cám lại về nhà mách mẹ. Mụ dì ghẻ mách nước đến Cám là chặt cây làm khung cửi. Về cho cung, trong một hôm gió bão, Cám đang sai thợ đốn cây, rước gỗ đóng khung cửi. Khi vua hỏi thì Cám vấn đáp rằng:

- Cây bị đổ là do bão. Thiếp không đúng thợ chặt làm cho khung cửi để dệt áo mang đến bệ hạ.

Thế mà lại khi Cám ngồi ở trong dệt thì lúc nào cũng nghe thấy tiếng khung cửi như sẽ rủa mình:

Cót ca cót két

Lấy tranh ông chồng chị.

Chị khoét mắt ra

Cám sợ hãi hãi, sau khoản thời gian về công ty mách chị em thì lấy đốt form cửi, đem tro đã đốt đưa đổ ở lề đường biện pháp xa hoàng cung. Tự đồng tro lại mọc lên một cây thị. Đến mùa ra trái, cây thị chỉ đậu được đúng một quả tuy nhiên lại lan mùi hương thơm ngát. Một bà lão bán hàng nước sát đó khi trải qua ngửi thấy mùi thơm và thấy được quả thị trên cành cao bèn giơ bị ra cùng nói lẩm bẩm:

- Thị ơi thị rụng bị bà. Bà nhằm bà ngửi chứ bà ko ăn.

Khi bà lão vừa nói kết thúc lời thì quả thị rơi ngay xuống bị. Về nhà, bà lão cât trong buồng, thỉnh thoảng lại vào nhìn nghía, ngửi mùi thơm. Cứ mỗi ngày khi bà lão đi chợ về thì đã thấy bên cửa nhỏ gọn tinh tươm, cơm trắng ngon canh ngọt dọn ra sẵn yêu cầu lấy làm lạ lắm. Vày thế, một hôm bà lão vờ vịt đi chợ, mang lại nửa mặt đường thì trở về, lén rình ở bụi cây sau nhà. Bà thấy Tấm chui ra từ quả thị, cầm chổi thu dọn nhà cửa, vo gạo thổi cơm, hái rau nấu ăn canh. Thấy vậy bà lão mừng quá, xô cửa vào bao phủ lấy Tấm, xé vụn vỏ thị.

Từ đó, Tấm ngơi nghỉ với bà lão hàng nước với giúp những việc nhà đến bà buôn bán hàng. Vào một lần đơn vị vua đi vi hành liền xịt vào cửa hàng nước của bà lão. Bà lão có trầu nước dâng lên vua. Khi bắt gặp miếng trầu têm cánh phượng, vua lại nhớ tới ngày trước bà xã mình têm trầu cũng hệt nhau như vậy, tức thời hỏi:

- Bà ơi, trầu này ai têm cơ mà khéo vậy?

- Trầu này là do đàn bà bà têm - Bà lão ngay thật đáp.

Nhà vua bèn ngỏ ý muốn gặp gỡ con gái bà lão. Khi Tấm vừa xuất hiện, vua nhận ra vợ mình từ lâu thì vui mắt lắm, nghe bà lão nhắc lại sự tình rồi gửi kiệu rước Tấm về trong cung.

Cám thấy Tấm trở về và được vua thương yêu như xưa thì ko khỏi sợ hãi. Một hôm, Cám hỏi chị:

- Chị Tấm ơi chị Tấm, chị làm cố gắng nào nhưng mà đẹp thế?

Tấm không đáp, chỉ hỏi lại:

- cũng muốn đẹp không nhằm chị giúp?

Cám ăn nhập ngay. Tấm sai quân hầu đào một chiếc hố sâu cùng đun một nồi nước sôi. Tấm bảo Cám xuống hố rồi không đúng quân hầu giội nước sôi vào hố. Cám chết. Mụ dì ghẻ thấy vậy cũng lăn đùng ra chết...

Bài học đúc rút từ truyện cổ tích Tấm cám

- dòng thiện luôn có một sức sinh sống mãnh liệt, không lúc nào chịu tắt thở phục và đầu mặt hàng trước mẫu ác.

- thôn hội luôn công bằng và công lý sẽ được thực hiện. Những người lao động chuyên chỉ, nhân từ lành, xuất sắc bụng sẽ tiến hành hưởng hạnh phúc; kẻ tham lam, độc ác sẽ bị trừng trị. Điều này đúng với triết lý: “Ở hiền gặp gỡ lành, ở ác gặp ác”.