Đoạn văn ngắn về thầy cô

Viết đoạn văn ngắn về thầy gia sư của em

Những bài văn đoạn văn viết về thầy gia sư họ sẽ gặp rất nhiều, mặc dù không phải ai cũng bao gồm thể viết tuyệt cùng cảm xúc về chủ yếu thầy thầy giáo của mình người đã trực tiếp dậy dỗ chúng ta nên người vì chưng mỗi thầy cô giao sẽ có những đặc điểm, tình cách và cả những kỷ niệm biện pháp quyên tâm dậy dỗ học sinc riêng rẽ. Dưới đây là đoạn văn mẫu ngắn về thầy giáo giáo viên để các bạn tham mê khảo.

Bạn đang xem: Đoạn văn ngắn về thầy cô

*
*

Đoạn văn ngắn về thầy cô giáo

Thầy Cô – nhị chữ linh nghiệm nhưng chỉ tất cả những học sinch đủ tư bí quyết mới được phép gọi. Họ là những người đã dẫn dắt chúng em đi bên trên con đường đời của riêng mình, người chắp cánh ước mơ cho cái đó em. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là người lái đò đến học sinh. Khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến. Có lẽ trong chuyến đò đó đã gồm biết bao điều thụ vị. Thầy Cô dạy cho cái đó em biết rằng trong cuộc sống gồm rất nhiều cạnh tranh khăn, thử thách nhưng cũng có vô vàn niềm vui cùng sự bất ngờ. Nhờ thầy, nhờ cô luôn luôn tận tình điều khiển, lèo lái chuyến đò đó yêu cầu chúng em đã vượt qua tất cả những cạnh tranh khăn, để rồi theo chuyến đò cập bến cảng kiến thức trong niềm vui, niềm không chỉ riêng biệt của chúng em, hơn nữa của thầy cô nữa. Những gì thầy cô khiến cho bọn chúng em thiêng liêng, cao quí đâu kém nhẹm những gì phụ thân mẹ tạo cho chúng em. Con người chắc hẳn ai cũng gồm thời cắp sách tới trường. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của cả sự ngỗ nghịch. Chính thầy cô là những người vậy đổi cuộc đời chúng em, uốn nắn bọn chúng em từng chút ít một trên nhỏ đường học vấn. Từ Khi bọn họ còn bi bô tập nói đã đã được đưa tới trường mẫu giáo để tập có tác dụng quen thuộc với trường lớp. Cũng thiết yếu tại đó, thầy cô đã dạy mang lại chúng ta biết thế làm sao là lễ nghĩa, là biết phương pháp cư xử cho phải phnghiền. Rồi từng ngày, họ bước lên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức. Thầy cô luôn dõi theo chúng ta. Từ một bé điểm tốt, một ý tưởng tuyệt đến đến một không nên phạm nhỏ, một lần không thuộc bài xích, thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở. Thầy cô là những người thầm lặng đưa bọn chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, cho việc đó em một tương lai tươi đẹp. Trên cuộc đời này, bao gồm biết bao tình cảm vô cùng linh nghiệm với sâu sắc. Tình mẫu tử, tình phụ tử, tình bằng hữu với cả tình thầy trò. Mọi tình cảm đều có ý nghĩa khác biệt. Thầy cô đã cho cái đó em hiểu thế như thế nào là tình thầy trò, một tình thầy trò thực thụ. Chúng em sẽ mãi biết ơn thầy cô. Chúng em sẽ cố gắng dành riêng tặng mang đến thầy cô những đóa hoa điểm mười chứa đựng sự biết ơn sâu sắc nhất của bọn chúng em vào những ngày 20-11. Chúng em biết rằng tình cảm đó sẽ ko bằng những gì thầy cô giành cho chúng em. Nhưng chúng em sẽ cố gắng tạo cho thầy cô cảm thấy tự hào về bọn chúng em,để thầy cô gồm thể mỉm cười mãn nguyện. Thầy cô ơi, thầy cô sẽ mãi là người dìu dắt chúng em bên trên đường đời. Chúng em sẽ luôn chăm chỉ học hành để ko phụ lòng thầy cô. Xin hãy tin vào bọn chúng em!

Đoạn văn mẫu về thầy cô giáo

“ Ngày đầu tiên đi học Em mắt ướt nhạt nhòa, Cô vỗ về an ủi Chao ôi sao thiết tha.”

Giai điệu bài xích hát quen thuộc đưa tôi lạc vào những cái suy nghĩ về những người thầy, người cô, những người lái đò cần mẫn chống chèo lớp lớp những bến đò sang sông, cập bến đến những chân trời tri thức. Ai mà chẳng bao gồm một thời học sinc với những người thầy, người cô hết lòng với học trò, hết lòng với sự nghiệp trồng người cao cả. Thầy cô là những người truyền đến ta những tri thức, những bài bác học bổ ích, trang bị cho ta những hành trang để ta bước vào đời. Mỗi một người thầy là một người lái đò thầm lặng ở những chặng đường khác biệt cùng ai cũng đều là những người lái đò quan trọng không thể thiếu vào đường học tập của mỗi nhỏ người. Không chỉ thế, thấy giáo viên còn là một những người gắn bó với mỗi họ như gia đình, như người thân, là người dạy ta cả những tri thức trong sách vở với cả những bài xích học vào cuộc sống. Đối với tôi cũng thế, tất cả những người thầy, đi qua cuộc đời học sinch của tôi đã từ rất lâu, nhưng đã trở thành một kỉ niệm chẳng thể nào quên.

Tôi hình thành với lớn lên ở một làng quê nghèo. May mắn cố kỉnh, chính quyền địa phương đã lưu ý cùng mở một trường học trong cả buôn bản. Năm 6 tuổi, tôi vào lớp Một. Vốn tính cách ương ngạnh cùng nghịch ngợm, suốt bốn năm học tôi đều trở thành một học sinh cá biệt trong mắt các thầy cô. Một kì nghỉ hè vui vẻ vừa qua đi, tôi lại phải đến trường và bắt đầu một năm học mới thật mệt mỏi. Ngày đầu tiên đến lớp, tôi đã bày trò trêu chọc các bạn và cầm đầu những đứa học sinc trèo lên cây phượng. Một hồi trống vang lên, học sinch các lớp ổn định. Tôi cũng thế. Ngồi trong lớp tôi vẫn không ngừng bày trò tinc nghịch có tác dụng cả lớp nhốn nháo hết cả lên.

Em học sinh! Em đứng lại ngay! Em tất cả nghe thấy tiếng trống báo hiệu đã vào giờ học rồi không? Tại sao lại chạy lăng xăng vào lớp như thế?- Tôi đang chạy đuổi một đứa bạn trong lớp, bỗng có tiếng nói nhẹ nmặt hàng nhưng nghiêm khắc ở đâu chợt cất lên.

Tôi cù đầu lại, té ra là gia sư mới.

Em đi về chỗ! Cả lớp ổn định trật tự!- lúc tôi vẫn còn đang tỏ thái độ ko quyên tâm thì cô lại cất giọng nói và bước vào lớp.

Tôi vùng vằng đi vào chỗ ngồi, vào đầu thầm nghĩ “ Chắc là gia sư chủ nhiệm năm nay đây mà”.

Xem thêm: Những Nguyên Nhân Điều Hòa Không Mát, Nguyên Nhân Và Cách Khắc Phục

– Chào các em! Cô xinch tự giới thiệu cô là Bảo Trang, giáo viên mới được chuyển công tác về trường cùng năm ni được phân công có tác dụng thầy giáo chủ nhiệm lớp chúng ta! Mong bọn họ sẽ có một năm học gắn bó đầy thành công cùng đạt được những kết quả tốt đẹp! Nào! Bây giờ cô muốn làm thân quen với cả lớp. Các em hãy đứng lên và giới thiệu một đôi điều về bản thân!- Cô giáo chủ nhiệm mới của công ty chúng tôi vui vẻ nói.

Có vẻ như lũ học sinh lớp tôi rất hào hứng với gia sư mới. Đứa làm sao cũng háo hức tự giới thiệu về bản thân. Đến lượt bản thân, tôi than thầm và quyết định không đứng lên. Cô giáo thấy tiết mục có tác dụng quen thuộc đang sôi nổi bỗng nhiên bị ngừng lại thì bước xuống về phía chỗ ngồi của tôi. Cô nói:

Minch Anh! Em ko muốn tự giới thiệu về bản thân mình sao?

Tôi hơi giật bản thân bởi vì gia sư mới chuyển công tác đến trường đã biết tên mình nhưng mau chóng bình tĩnh lại , đó cũng là điều dễ hiểu với những ”chiến công” bốn năm qua của tôi. Dù ko muốn kết thúc tôi vẫn chậm chạp đứng dậy:

Thưa cô, như cô đã biết , em thương hiệu là Minch Anh. Em xin hết!

Cô lắc đầu, nở nụ cười dịu dàng rồi ra dấu bảo tôi ngồi xuống. Buổi học đầu tiên kết thúc bằng vào niềm vui sướng của lũ bạn bnai lưng tôi bởi vì gồm được cô giáo chủ nhiệm mà theo lời bọn chúng nó chính vậy “ cực kì trọng tâm lý”. Về phần mình, tôi chẳng lấy gì có tác dụng sung sướng tuyệt hạnh phúc như vậy cả.

Những ngày tiếp theo của năm học, tôi vẫn tiếp tục là một đứa học trò tinch nghịch cùng ko biết nghe lời. Vì mải mê với những trò nghịch ngợm buộc phải kết quả học tập của tôi chưa bao giờ là tốt cả. Nhưng tất cả một điều khác là, nếu những năm học trước, những vi phạm của tôi hoặc kết quả học tập kém nhẹm ảnh hưởng đến thành tựu của cả lớp thì tôi sẽ bị thầy giáo chủ nhiệm phê bình, rồi trách phạt với ở đầu cuối là ko quyên tâm đến đứa học sinh như tôi nữa thì năm ni, trước những vi phạm của tôi, cô giáo chủ nhiệm tôi cũng kỉ luật nghiêm khắc, nhưng cô không hề tỏ ra thái độ coi tôi là một học sinh cá biệt.

Năm học cứ thế qua đi, nhờ sự chỉ bảo của cô Trang, lớp tôi có những thành tựu tiến bộ vượt bậc so với những năm trước. Riêng về phần tôi, ko nói chắc các bạn cũng biết vẫn là một đứa đắm đuối chơi cùng làm ảnh hưởng đến thi đua của lớp. Vào một bữa sau kì thi học kì, tôi nhận ra mình để quên một vài thứ vào ngăn bàn lớp học buộc phải sau khi thức dậy, tôi vội tiến thưởng đến trường rồi xin bác bỏ bảo vệ cho vào lấy đồ. Trên đường đi đến phòng học , tôi đi qua chống hội đồng của đơn vị trường. Chợt tôi bỗng bị gợi cảm lại bởi nhị người ngồi trong chống. Là cô Trang cùng giáo viên hiệu trưởng đơn vị trường. Không biết họ đang nói chuyện gì mà lại thỉnh thoảng tôi lại thấy đôi vai của thầy giáo chủ nhiệm tôi run lên nhnai lưng nhẹ, rồi cô hiệu trưởng dịu dàng như đang an ủi. “ Bệnh nan y”, “nghỉ việc”,… tai tôi bỗng bắt tín hiệu được những từ ấy. Một mớ hỗn độn diễn ra trong óc tôi. Phải đến một phút ít sau,xâu chuỗi lại những sự việc, tôi mới định hình được suy nghĩ của mình. Ngày hôm đó, tôi trở về bên trong một tâm trạng thật cạnh tranh diễn tả, không hề thiết tha bày trò đến lũ em thuộc thôn nghịch ngợm nữa.

Những hôm sau đó, Khi đến lớp, tôi bắt đầu chú ý đến giáo viên chủ nhiệm của tôi nhiều hơn. Tôi giật mình khi nhận ra nước da trắng hồng của cô ngày trước ni bỗng tươi tốt lạ thường. Đôi lô má như cao hơn vì chưng gương mặt tròn nay đã tất cả cạnh. Có nhiều lúc, đang giảng bài xích, cô bỗng dừng lại đột ngột rồi sau đó rất thọ mới gồm thể tiếp tục bài giảng. Chính vị thế, tất cả nhiều đứa tỏ ra ko chấp nhận bởi cô, tiến độ chương trình học bị chậm lại, trong những lúc Shop chúng tôi là những học sinh cuối cấp ở trường nhẵn, muốn tiếp tục học trung học thì phải thi lên trường Huyện. Thấy vậy, tôi nhiều lần tỏ ra ko đồng tình với những bạn giỏi phàn nàn, cùng nói chắc tất cả lẽ cô giáo có lí vày riêng biệt vì thầy cô bao giờ cũng muốn điều tốt nhất mang lại học trò của bản thân. Và kể từ những ngày đó, tôi chăm chỉ học tập hơn, những giờ trên lớp không thể ngủ gật xuất xắc nô đùa chọc ghẹo các bạn nữa.

Ngày thi chuyển cấp đã đến, công ty chúng tôi ai cũng ý muốn muốn tất cả được một kì thi thật tốt đẹp. Vì học sinc tyêu thích gia thi đông nên học sinch trường nào sẽ thi tại trường ấy với bao gồm giáo viên không giống từ trường huyện về coi. Tôi còn nhớ như in ngày hôm ấy, trước giờ thi, cô gió chủ nhiệm của Cửa Hàng chúng tôi vào chiếc áo dài color thanh khô thiên đi đến từng đội học sinch, động viên khích lệ từng đứa. Khi đến tôi, cô xoa đầu tôi cười dịu dàng mà bảo:

Cô tin là Minch Anh sẽ có tác dụng thật tốt!

Có một cảm xúc nghẹn ngào xâm chiếm lấy tôi, tôi chỉ biết cúi đầu nhìn những lá phượng rơi bên trên mặt đất. Tiếng trống báo vang lên, cô động viên công ty chúng tôi lần cuối thuộc rồi đi về phía chống hội đồng. Nhìn theo bóng dáng gầy gầy nhỏ nhắn của cô, tôi thầm hứa “ Em nhất định sẽ làm thật tốt!”

Khi công ty chúng tôi nhận kết quả kì thi thì cũng là thời gian nhận thêm một tin xấu về bệnh tình của cô Trang. Cô đã ko thể tiếp tục đến trường dạy học được nữa. Lớp Shop chúng tôi rủ nhau đến đơn vị thăm cô, nhưng tôi không dám đến. Sau cùng, Khi những bạn đã ra về hết, tôi thập thò đứng ở trước cửa bên cô, trên tay cầm giấy báo đỗ. Tôi đang định tảo về thì bỗng một bàn tay đặt lên vai tôi, cùng với đó là tiếng nói dịu dàng nhưng lộ rõ sự run rẩy:

Sao em không vào trong nhà chơi? Cô đã chờ em đến thọ lắm rồi đó!

Tôi bỗng nhiên thấy cay xtrằn cả mắt, rồi nước mắt cứ thế trào ra. Thấy tôi khóc, cô cười dịu dàng, âu yếm ngồi xuống, lau nước mắt trên mặt tôi:

Con nhỏ nhắn ngốc! Thế ra Minch Anh tinch nghịch của họ cũng là một cô công chúa giỏi khóc nhè cổ thế này sao?

Tôi ôm chầm lấy cô rồi òa lên khóc nức nở:

Em xin lỗi! Em xin lỗi cô bởi những lần đã làm cô phiền lòng!

Và đôi bàn tay gầy gầy của cô cứ vậy mà vuốt ve lên mái tóc tôi cơ mà an ủi…

Thời gian thấm thoắt tựa thoi đưa, ký ức ấy giống như chỉ mới ngày hôm qua nhưng từ bây giờ tôi đã là một học sinc lớp Chín. Cô Trang cũng đã đi xa công ty chúng tôi được bốn năm rồi nhưng những kí ức về cô luôn luôn sống mãi vào tôi, như một niềm tin, như một động lực, một nguồn động viên tích cực để tôi vượt lên mọi cực nhọc khăn.

Tôi tin rằng đối với bất kỳ ai, cho dù vui giỏi buồn cũng đều tất cả những kỉ niệm trở thành hành trang suốt đời giống như tôi vậy. Thầy gia sư đó là những con người cao cả xây dựng tương lai của cả một làng mạc hội.