CÓ LẼ LÀ KỈ NIỆM

Trong họ đều sẽ tồn tại rất nhiều quá khứ với tên người cũ và sẽ có được những khoảnh khắc chúng ta đau lòng vì người đó, nhưng xúc cảm tiếc nuối nhức lòng đó không phải là vì nhỏ người lạ lẫm của bây giờ mà là vì bạn từng thuộc về tay trong quá khứ, thiệt ra điều họ tiếc nuối là đáng nhớ chứ không hẳn là con người đó.
*

Từ hôm nay, tôi không buộc phải tình yêu thương nữa, thiết bị tôi cần bây giờ là sự bình yên. Tôi không muốn ký ức về anh cứ chạy mãi trong đầu mình. Nhưng đôi khi nghĩ về nó, mọi giọt nước mắt, lẫn nhức khổ, lẫn hạnh phúc, chúng lăn dài trên má. Với tôi nhận thấy rằng, tôi nhớ tiếc kỉ niệm, chứ không hẳn anh.

Bạn đang xem: Có lẽ là kỉ niệm

 

Có các tháng ngày chông chênh vào nỗi nhớ, nhằm rồi sau đó, khi nỗi nhớ đi qua, chỉ từ lại vào ta kỷ niệm về thời xưa cũ. Nhìn lại, đang thôi ko đau, quan sát lại đã thôi ko khóc, chỉ còn là hoài niệm. Bao gồm hay chăng, là vấn vương cảm giác đã qua. Em đã đi qua nỗi nhớ do vậy đấy...

 

*

 

Hàng ngày, hằng đêm, hằng giờ, mỗi môt khoảng thời gian rất ngắn trôi qua... Em cứ nghĩ bản thân sẽ chết mất vị nỗi lưu giữ đong đầy vào tim. Em sợ, khi quan sát về phía trước, em không tin, nhớ nhiều do đó sao rất có thể quên? Nhớ nhiều như vậy, sao rất có thể ngừng? nhưng em đang sai. Qua bao mon ngày, cảm thấy không được dài, em chưa thể quên, tuy nhiên đã thôi không hề nhớ...

Bất bỗng dưng nhớ lại đáng nhớ chỉ biết mỉm cười, âu cũng chính là duyên số. Hãy cứ sinh sống và cầu mơ, còn quá khứ hãy mang lại nó ngủ yên, lưu niệm đẹp cho bọn họ em nhé, tình ái đầu, tình lỡ......

 

Em cũng đã từng có đa số đêm mất ngủ bởi vì những ám ảnh đáng sợ của vượt khứ. Cứ nhắm mắt rồi khóc, rồi thảng thốt trong đêm giật mình vày tiếng mức của chính mình. Nhưng mà chông chênh rồi cũng trở thành tìm được bến đỗ. Em phân biệt chuyện gì dến vẫn đến, đi vẫn đi, em không thể ra quyết định được. Cực tốt là cứ để đều chuyện thuận theo từ bỏ nhiên. Cứ nghĩ vậy, và sẽ thấy lòng mình nhẹ hơn.

 

Em vẫn search kiếm trơn hình anh một trong những quán quen, bên trên những tuyến đường hai đứa thường xuyên đi, chỉ để hiểu rằng bọn họ đã từng ở mặt nhau....

 

Người ta thường ước ao quên đi số đông gì đã làm qua khi cuộc tình kết thúc. Vì sao chứ? Nó là quãng thời gian hoàn hảo mà chưa phải trong cuộc sống ta thời gian nào cũng đều có được, không phải người nào cũng được trải qua. Vậy có phải ta thế quên đi những gì tốt đẹp không? 

 

Khi chi tay, dù vì ngẫu nhiên lý do gì thì điều ta bắt buộc làm không phải là quên đi, rũ sạch gần như kỷ niệm mà đề xuất học giải pháp "chấp nhận". đồng ý thực tại vì chưng chỉ khi ta chấp nhận cả hai đã hết là của nhau, ko còn thời cơ là của nhau, không oán trách thời điểm đó ta mới sẵn sàng coi đó là kỷ niệm đẹp. Tất nhiên sẽ bắt buộc mất một thời gian để ta học bí quyết chấp nhận, cơ mà hãy trân trọng rất nhiều kỷ niệm...

Xem thêm:

 

Quãng thời gian em và anh ở mặt nhau được xem bằng năm, còn bao nhiêu năm thì cũng không đặc trưng để nhắc đến vì mình bao gồm đến được với nhau đâu, chỉ biết rằng chúng ta đã có chung những kỷ niệm mà lại khác không nhiều cảm xúc.

 

Giờ ngồi ngắm mưa rơi ngoại trừ cửa kính, em ghi nhớ đến trước khi em giá (tay em rất nhanh lạnh), anh luôn chủ động đan xen mười ngón tay họ vào nhau. Em chỉ nhớ kỷ niệm của em, vô tình anh có trong đó, đâu phải chỉ em còn yêu thương anh buộc phải không?

 

Dạo bước trên tuyến đường núi đêm lạnh, vô tình ngước góc nhìn lên thì phát hiện một anh chàng đang cõng một cô gái trên lưng, đi hướng ngược lại với em, em bỗng mỉm cười cợt híp mắt. Té ra em nhớ anh từng sợ em mệt nhọc như thế. Em chỉ nhớ lưu niệm của em, em chưa hẳn nhớ anh đâu? 

 

*

 

Những trở ngại khi yêu thương xa và các kỷ niệm đang thiếu sót thật các mà có lẽ đi không còn tuổi thanh xuân cả hai sẽ chẳng bao giờ có lại được. đã là những khoảng trống, mọi kỷ niệm mình bắt buộc trải qua cùng lưu lưu lại cùng nhau. Vày anh là lưu niệm riêng anh, em là cảm xúc của riêng em - ở từng việc chúng ta tự trải qua nhưng chẳng có nhau ở kề bên và sinh hoạt hai chỗ khác nhau, hai khoảng trời khác nhau mà bọn họ sống.

Những nổi đau hay hồ hết vết thuơng lòng nếu chưa lành thì các kỷ niệm vẫn là đa số nhát giảm làm vệt thương kia sâu thêm…… nhưng chúng ta không thể quên, chẳng thể rủ bỏ chỉ gồm thể cố gắng gói ghém lại cùng cất vào một góc nào đó trong tim… 

 

Cuộc đời mỗi bé người đều có những vượt khứ cho dù vui hay ảm đạm thì phần đông để lải một cái nào đấy gọi là kỷ niệm. Vào tình yêu cũng như vậy khi ta đang hạnh phúc trong tình yêu thì những kỷ niệm đó là đầy đủ khoảng thời gian vui vẻ tay trong tay cùng nhau với muôn vàng lời hứa hẹn về một cuộc sống đời thường tương lai color hồng, là phần đông gia vị giúp cho tình yêu thương thêm thăng hoa 

 

Hãy để hồ hết kỷ niệm ngủ yên, chỉ ngủ yên thôi nhằm nó không làm ta đau nữa, với một ngày nào đó khi bọn họ già đi hãy để nó tỉnh dậy để chúng ta nhìn lại 1 thời đã qua, cuộc đời chúng ta sẽ được tái hiện lại từ đa số kỷ niệm.

 

 Khi tình cảm qua đi, màu hồng không hề đổi lại đó là 1 màu xám xịt thì những kỷ niệm này như mây đen bao phủ trên khung trời u ám, giống như những nhát dao cẳt vào tim.

 

Nếu cho mình cơ hội quay về quá khứ, bạn sẽ phát hiện, phần đông kỷ niệm đó sở dĩ tươi vui là cũng chính vì chúng ta cần yếu làm lại mà thôi. Khi ngày hôm nay biến thành ngày hôm qua, bạn cũng trở nên hoài niệm như vậy.

 

*

 

Tình yêu chắc chắn rằng không thể làm fan ta bị tiêu diệt đi. Chỉ là vẫn còn ở ở đâu đó trong một mảng trọng điểm hồn bao gồm thứ gì đó xót lại. Chuyện gì vẫn qua, hãy là kỉ niệm đẹp.

Kỉ niệm cũng là kỉ niệm, ghi nhớ nhung một người chỉ từ có thể call là tín đồ dưng, nghe mà thấy buồn. Ngày 2 ta còn là một của nhau, em chả biết trân trọng anh tí nào, đến khi anh quăng quật em lại 1 mình trên con đường này, em new thấy quý.

 

Lời kết: Rồi lúc này sẽ là quá khứ của ngày mai, bọn họ rồi sẽ trở thành bạn cũ của nhau trong cuộc đời này. Rồi đều thứ đã qua, sẽ thành kỉ niệm, vẫn là vượt khứ. Rồi phần nhiều chuyện sau này chỉ có thể thốt lên hai chữ đã-từng. Hãy coi đáng nhớ là phần đông điều giá trị trong cuộc sống và cất giữ nó thật kỹ càng, điều họ tiếc nuối chính là những kỷ niệm đó chứ không phải là con người đã xa xôi.